Cặp tiền vệ Rice - Zubimendi ăn ý như thế nào?
Các cầu thủ thường mất một khoảng thời gian để làm quen với lối chơi của nhau, nhưng với Declan Rice và Martin Zubimendi, Arsenal đang sở hữu một bộ đôi tiền vệ bổ trợ cho nhau từng chi tiết nhỏ nhất.
Giống như một bản song tấu ăn ý, khi Rice chơi guitar thì Zubimendi đệm bass. Họ tạo nên sự hài hòa và sức xuyên phá đáng kinh ngạc để đưa Pháo thủ tiến gần hơn đến giấc mơ thống trị bóng đá Anh.
Mikel Arteta không cần phải là một thiên tài để hình dung ra cách Rice và Zubimendi kết hợp với nhau. Cả hai đều sở hữu những “tố chất thượng hạng" để khiến cỗ máy Arsenal vận hành trơn tru. Họ có kỹ thuật hoàn hảo, chỉ số IQ bóng đá sắc bén, cùng nguồn năng lượng và khát khao chiến thắng vô tận. Tuy nhiên, lý thuyết và thực tế luôn có khoảng cách. Không ai dám chắc chắn rằng hai tiền vệ có lối chơi tương đồng này không giẫm chân nhau. Nhưng thực tế đã chứng minh, giống như tất cả những bộ đôi vĩ đại nhất lịch sử, họ không chỉ chơi tốt mà còn đánh thức những phẩm chất của người còn lại.

Rice và Zubimendi đang tạo thành một trong những cặp tiền vệ trung tâm xuất sắc nhất châu Âu.
Sự linh hoạt mang hơi hướng Arsene Wenger
Nhìn lại thời điểm đầu mùa giải 2025-2026, khi Zubimendi vừa cập bến Emirates từ Real Sociedad, đã có những tranh luận sôi nổi về cách Arteta sẽ sắp xếp nhân sự. Liệu họ sẽ chơi như một cặp tiền vệ trụ cổ điển? Hay Zubimendi – người được biết đến với khả năng điều tiết lùi sâu – sẽ đá thấp nhất, đẩy Rice lên vai trò số 8 càn lướt? Hay ngược lại, Rice sẽ dùng sức mạnh để che chắn hàng thủ, cho phép Zubimendi dâng cao như một nhạc trưởng?
Câu trả lời của Arteta có chút gì đó không giống phong cách của ông. Trong một kỷ nguyên mà các huấn luyện viên bị ám ảnh bởi những cấu trúc vị trí cứng nhắc, cách phối hợp giữa Rice và Zubimendi lại phảng phất nét tự do, ngẫu hứng của thời Arsene Wenger.
Sẽ là ngu ngốc nếu nói lối chơi của họ là vô tổ chức. Ngược lại, đó là một trật tự dựa trên sự thấu hiểu. Có một sự tự do trong cách họ luân phiên gây áp lực lên đối thủ. Khi Rice dũng mãnh lao lên phía trước với những bước chạy nước rút đặc trưng, thì Martin Zubimendi sẽ lùi lại. Anh di chuyển như một bóng ma, thầm lặng lấp vào khoảng trống, đảm bảo sự an toàn tuyệt đối. Và khi tiền vệ người Tây Ban Nha dâng cao với ý định thâm nhập vào vòng cấm, Rice lại trở thành tấm khiên thép án ngữ trước bộ tứ vệ.
Sự kết nối của họ rực rỡ đến mức cả hai đều biết chính xác thời điểm nào nên tỏa sáng và thời điểm nào nên làm nền. Nó giống như một bản hòa tấu nhạc Jazz: Rice chơi guitar solo đầy năng lượng, Zubimendi giữ nhịp bass trầm ổn. Và chỉ với một cái gật đầu, họ đổi vai. Như chính Zubimendi đã tổng kết ngắn gọn: "Đó là nghệ thuật của sự cân bằng."
Phiên bản tái hiện cặp đôi Vieira - Gilberto Silva
Còn quá sớm để khẳng định Rice và Zubimendi sẽ trở thành cặp tiền vệ vĩ đại nhất lịch sử Arsenal, nhưng những gì họ đang thể hiện khiến người ta không thể không liên tưởng đến Patrick Vieira và Gilberto Silva ở mùa giải bất bại 2003-2004. Đó là tiêu chuẩn mà mọi cặp tiền vệ Arsenal trong hơn hai thập kỷ qua đều khao khát vươn tới, và giờ đây, hình ảnh ấy dường như đang trở lại.
Trong cuốn tự truyện Invincible, Gilberto Silva đã giải thích cách ông nhanh chóng cải thiện khả năng phối hợp với "gã khổng lồ" Patrick Vieira sau khi chuyển đến từ Atletico Mineiro vào mùa hè năm 2002.
"Thật dễ dàng để chúng tôi hiểu nhau. Chúng tôi nhanh chóng tìm ra cách đồng bộ hoá chuyển động trên sân. Tôi biết khi Patrick lao lên, tôi phải giữ vị trí; và nếu tôi dâng cao, anh ấy sẽ lùi lại cho đến khi tôi quay về vị trí. Chúng tôi luôn nói chuyện rất nhiều trên sân. Nếu tôi đứng sai vị trí, anh ấy nhắc tôi, và tôi cũng làm thế với anh ấy. Bạn trao đổi kiến thức để giúp nhau. Đó là cách một cặp tiền vệ trung tâm làm việc".

Sự ăn ý giữa Rice và Zubimendi gợi nhớ hình ảnh của bộ đôi Patrick Vieira - Gilberto Silva.
Giải thích điều này, Gilberto dùng tay để mô phỏng hình ảnh của một chiếc cân cổ xưa. Khi một bên nâng lên, bên kia phải hạ xuống để giữ thăng bằng. Đó chính là cách phối hợp của một cặp tiền vệ trụ hoàn hảo. Một trong những nâng cấp chiến thuật quan trọng nhất của Arsenal mùa giải này chính là sự tiến hoá của mối liên kết giữa Rice và Zubimendi theo nguyên tắc "chiếc cân" đó.
Cả hai đã mất nhiều công sức để đến được Bắc London. Họ đều là những mục tiêu được khao khát bởi hàng loạt ông lớn châu Âu, nhưng niềm tin của Arteta rằng Arsenal là điểm đến hoàn hảo đã thuyết phục họ. Ở độ tuổi đỉnh cao sự nghiệp, cả Rice và Zubimendi đều hiểu rằng họ không được phép chọn sai. Việc cả hai cùng sở hữu cơn khát danh hiệu cháy bỏng và dám dấn thân vào thử thách tại Emirates đã tạo nên một chất keo gắn kết vô hình nhưng bền chặt.
"Hội những người ngưỡng mộ lẫn nhau"
Sự ăn ý về mặt chiến thuật thường bắt nguồn từ sự tôn trọng về mặt con người. Thật may mắn cho Arsenal, Rice và Zubimendi đã nhanh chóng thể hiện sự ngưỡng mộ đối với người còn lại từ trước khi thi đấu chung.
Chia sẻ trên Sky Sports, Martin Zubimendi không giấu được sự hào hứng: "Khi tôi chuyển đến Arsenal, một trong những điều thôi thúc tôi nhất là được chơi cạnh một cầu thủ như Declan. Chúng ta đều biết Declan là ai: một cầu thủ toàn diện về thể chất, kỹ thuật, và cả các tình huống cố định. Nhưng cá tính của cậu ấy mới là thứ làm tôi ngạc nhiên nhất. Cậu ấy muốn trở thành nhân vật chính trong phòng thay đồ và trên sân cỏ. Với một người chơi ở hàng tiền vệ như tôi, việc có một đối tác muốn cầm bóng, muốn chịu trách nhiệm và muốn giúp đỡ bạn là điều sống còn. Đó là sự bổ sung hoàn hảo."
Đáp lại tình cảm đó, Declan Rice cũng dành những lời có cánh cho người đồng đội mới trên TNT Sports: "Chúng tôi mới chỉ ký hợp đồng với cậu ấy vào mùa hè và thường thì phải mất một thời gian để xây dựng sự kết nối. Nhưng ngay từ khoảnh khắc đầu tiên trong giai đoạn tiền mùa giải, tôi đã biết mình sẽ chơi thứ bóng đá đỉnh cao cùng cậu ấy. Tôi thực sự, thực sự thích cậu ấy trên khía cạnh là một con người và một cầu thủ. Martin là một chàng trai rất tốt. Tất cả chúng tôi đều tin tưởng cậu ấy tuyệt đối khi có bóng. Thật dễ dàng khi chuyền bóng cho Martin, bạn cảm thấy an tâm vô cùng."
Sự tin tưởng này là chìa khóa. Trong bóng đá đỉnh cao, một phần nghìn giây do dự có thể dẫn đến mất bóng. Nhưng khi Rice chuyền cho Zubimendi, anh không cần nhìn cũng biết đồng đội sẽ xử lý gọn gàng, thoát pressing và mở ra hướng tấn công mới. Đó là niềm tin mà không phải cặp tiền vệ nào cũng có được.
Mikel Arteta có lý do để cảm ơn thượng đế vì đã trao cho ông một cặp tiền vệ bền bỉ. Họ hiếm khi được nghỉ ngơi, và cũng hiếm khi... cần nghỉ ngơi.
Zubimendi đã chơi số phút nhiều nhất trong số các cầu thủ Arsenal mùa này. Người bám đuổi ngay phía sau? Nếu bạn đoán là Rice, bạn đã gần đúng (anh đứng thứ ba), chỉ kém một chút so với Jurrien Timber. Zubimendi đã đá chính trong cả 25 trận đấu tại Ngoại hạng Anh tính đến thời điểm này, trong khi Rice chỉ vắng mặt đúng một trận.

Rice và Zubimendi nằm trong số những cầu thủ thi đấu nhiều phút nhất của Arsenal mùa này.
Sự bền bỉ của họ gợi nhớ đến anh em nhà Brownlee – những vận động viên ba môn phối hợp huyền thoại của đội tuyển Olympic Vương quốc Anh. Giống như Alistair và Jonny Brownlee, Rice và Zubimendi cùng nhau vượt qua những giới hạn thể xác, hỗ trợ nhau trong cuộc đua marathon khắc nghiệt kéo dài 10 tháng của bóng đá Anh. Họ không chỉ chạy; họ cày ải, va chạm và thống trị khu trung tuyến với một nguồn năng lượng tưởng chừng như vô tận.
Khi Arsenal vẫn đang chinh chiến trên cả 4 mặt trận (Ngoại hạng Anh, Champions League, FA Cup và Cup Liên đoàn), việc họ có trong tay "động cơ vĩnh cửu" mang tên Rice - Zubimendi là điểm tựa để Arteta dám mơ về một mùa giải lịch sử.
Sự tiến hoá về kỹ năng lẫn lối chơi
Điều đáng sợ nhất đối với các đối thủ của Arsenal là cả Rice và Zubimendi đều không dậm chân tại chỗ. Họ đang học hỏi lẫn nhau và bổ sung những kỹ năng mới vào năng lực vốn đã rất "khủng" của mình.
Declan Rice, từ một tiền vệ đánh chặn và kéo bóng, giờ đây đã tiến hóa thành một chuyên gia bóng chết. Những quả phạt góc và đá phạt của anh mang độ xoáy và điểm rơi khó chịu, trở thành vũ khí hạng nặng của Arsenal. Sự tự tin khi cầm bóng tấn công của anh cũng tăng lên đáng kể nhờ có Zubimendi bọc lót phía sau.
Ngược lại, Martin Zubimendi – người từng là một kiện tướng cờ vua thời trẻ tại xứ Basque – đang mang tư duy chiến thuật sắc sảo vào từng pha chạm bóng. Không chỉ là một trạm luân chuyển bóng, anh bắt đầu xâm nhập vòng cấm nhiều hơn và mang lại những bàn thắng quan trọng. Việc Zubimendi mở tỷ số trong cả hai trận đấu gần nhất tại Ngoại hạng Anh (bao gồm trận gặp Sunderland cuối tuần qua) cho thấy anh đang trở thành một "sát thủ thầm lặng". Anh tạo ra nguy hiểm mỗi khi xuất hiện ở rìa vòng cấm đối phương, điều mà các tiền vệ trụ truyền thống hiếm khi làm được.
Khi mùa giải bước vào giai đoạn khốc liệt nhất, vai trò của bộ đôi này càng trở nên tối quan trọng. Họ không chỉ là xương sống, mà còn là trái tim và khối óc của Arsenal.
Xem thêm:
Bình luận

Real Madrid Vùi Dập Sociedad 4-1 Chiếm Ngôi Đầu La Liga

Jackson Trở Lại Chelsea Cho Bài Kiểm Tra Cuối Cùng?

Nỗi lo của Slot khi Liverpool bị 'bắt bài'

Juventus đối mặt với thử thách cực đại tại địa ngục Istanbul
