Từ chơi đẹp đến ‘đá bẩn’: Vì sao Arsenal sẵn sàng làm 'kẻ phản diện'?
Bị đối thủ mỉa mai là "phản bóng đá", bị truyền thông chỉ trích vì lối chơi thực dụng và những tiểu xảo câu giờ, Arsenal đang dần trở thành "kẻ phản diện" trong mắt nhiều CĐV trung lập tại Ngoại hạng Anh mùa này. Nhưng sau 22 năm ròng rã làm những "kẻ thất bại vĩ đại", Mikel Arteta và các học trò có lý do để phớt lờ mọi lời đàm tiếu để hướng tới chức vô địch.
Liệu có CĐV Arsenal nào, tận sâu trong thâm tâm, cảm thấy chạnh lòng trước những lời chỉ trích gay gắt của Fabian Hurzeler? HLV Brighton đã thẳng thừng gọi chiến thuật của Arsenal là "không phải bóng đá". Người hâm mộ "Pháo thủ" có thể không thích thái độ mỉa mai đó, nhưng họ khó lòng phủ nhận một sự thật: Xem Arsenal thi đấu lúc này, đôi khi không mang lại một cảm giác đẹp mắt.
Đó không phải là một tập thể khiến bạn phải háo hức, rảo bước thật nhanh đến sân vận động với sự kỳ vọng về một bữa tiệc tấn công rực lửa. Thứ bóng đá của Arsenal hiện tại không giống với những thế hệ Man Utd vĩ đại của Sir Alex Ferguson, Liverpool rực rỡ của Jurgen Klopp, hay những phiên bản Man City hoàn hảo dưới tay Pep Guardiola.

Arsenal năm 2026 là đội khơi mào cho trào lưu bóng đá thể lực và ưu tiên bóng chết.
Arsenal của năm 2026 không có chút gì giống với những năm tháng đỉnh cao dưới thời Arsene Wenger. Đó là kỷ nguyên mà "Pháo thủ" trình diễn một thứ bóng đá đẹp tựa cánh bướm, khiến ngay cả Brian Clough – một trong những nhà truyền giáo vĩ đại nhất của bóng đá đẹp – cũng phải thốt lên ca ngợi: "Arsenal vuốt ve quả bóng theo cách mà tôi từng mơ được vuốt ve Marilyn Monroe."
Những người yêu bóng đá hoài cổ vẫn chưa thể quên những buổi chiều Chủ nhật rực rỡ vào khoảng một phần tư thế kỷ trước. Điển hình là trận thắng 4-1 trước một Leeds United cực kỳ khó chịu ngay tại Elland Road. Hôm đó, tờ The Guardian đã giật tít: "Wenger hướng tới sự thống trị bằng bóng đá tổng lực". Bản thân "Giáo sư" người Pháp cũng không hề kiêu ngạo khi tự hào so sánh những nhà vô địch của ông với tuyển Hà Lan lừng danh thập niên 1970. "Sự nguy hiểm rình rập ở khắp nơi, tinh thần rực lửa, chiêm ngưỡng đội bóng này thi đấu là đặc quyền," Wenger từng nói. "Đó là bóng đá tổng lực."
Nhưng thứ di sản đó quá đồ sộ và vô tình trở thành một gánh nặng tâm lý. Bóng đá hiện đại vẫn tồn tại một định kiến ngầm: Đội bóng lên ngôi vô địch nên là đội có lối đá mang tính thẩm mỹ cao, làm say đắm lòng người. Sự xù xì của Arsenal hiện tại đang đi ngược lại định kiến đó.
Nhưng câu hỏi đặt ra là: Liệu một CLB mang khát vọng vô địch cháy bỏng như Arsenal có thực sự bận tâm đến quan điểm của Hurzeler hay bất kỳ nhà phê bình nào khác?
22 năm đã trôi qua kể từ lần gần nhất "Pháo thủ" diễu hành cùng chiếc Cup Ngoại hạng Anh. Hơn hai thập kỷ đó là chuỗi ngày đắm chìm trong những lời mỉa mai. Họ bị gán mác là những "cậu bé mỏng manh", những kẻ "chuyên vấp ngã ở thời khắc quyết định", và luôn thiếu đi bản lĩnh của một nhà vô địch.
Mikel Arteta thừa hiểu điều đó. Đội hình hiện tại của ông không hề thiếu ngôi sao. Với Bukayo Saka, Martin Odegaard, Declan Rice, Eberechi Eze và hàng loạt những đôi chân đắt giá khác, Arsenal hoàn toàn có thể chơi thứ bóng đá ban bật mãn nhãn. Nhưng Arteta đã chọn một con đường khác. Ông biến vòng cấm thành những sới vật ở các pha phạt góc, sẵn sàng để các học trò câu giờ đến mức cực đoan, và không ngần ngại nhường thế trận để phòng ngự tử thủ khi cần thiết.
Bởi vì Arteta biết rằng, nếu Arsenal giành chức vô địch vào tháng Năm tới, sẽ chẳng có một dấu hoa thị nào được ghi chú bên cạnh tên của họ trong sách lịch sử với nội dung: "Không được yêu mến cho lắm, đôi khi rất khó xem, và từng bị Fabian Hurzeler chỉ trích". Vinh quang sẽ làm lu mờ mọi định kiến. Như nhân vật của Harvey Keitel trong bộ phim kinh điển Mean Streets từng nói: "Phần còn lại chỉ là thứ rác rưởi". Arteta đích thực là một con người theo chủ nghĩa thực dụng đến tàn nhẫn như thế.
Nếu nhìn sâu hơn vào chiều dài lịch sử của CLB, sự thực dụng và những lời chỉ trích không phải là điều gì mới mẻ tại Bắc London.
Những người hâm mộ lâu năm hẳn chưa quên việc George Graham đã giúp Arsenal nẫng tay trên chức vô địch từ Liverpool vào năm 1989. Bên cạnh khoảnh khắc lịch sử của Michael Thomas, tập thể Arsenal ngày đó nổi danh nhờ hệ thống phòng ngự thép và những bẫy việt vị thực dụng đến mức tẻ nhạt. Họ lên ngôi vô địch trong những tràng la ó "Boring, boring Arsenal" (Arsenal nhàm chán) từ CĐV đối thủ. Đó là kỷ nguyên mà các trung vệ của "Pháo thủ" tận dụng tối đa những lỗ hổng của luật để thực hiện các pha tắc bóng từ phía sau mà không sợ bị trừng phạt.
Thậm chí, ngược dòng thời gian về thập niên 1930, huấn luyện viên huyền thoại George Allison cũng từng nổi tiếng với triết lý đầy toan tính. Câu hát "1-0 cho Arsenal, và đó là cách chúng tôi thích" đã trở thành kim chỉ nam cho sự thống trị của đội bóng trong giai đoạn này.
Hurzeler có lý khi nói rằng: "Sẽ chẳng ai ở đây tận hưởng trận đấu này. Nếu Arsenal vô địch, nhiều năm sau sẽ không ai hỏi họ đã vô địch bằng cách nào." Đúng vậy, thành công cuối cùng sẽ được ghi nhớ như một thành công. Đôi khi, điều quan trọng nhất là mang được chiếc Cup về phòng truyền thống, rồi sau đó mới lo đến những lời đàm tiếu.
Mikel Arteta đang đứng trước cơ hội lịch sử để chấm dứt cơn khát danh hiệu kéo dài hơn hai thập kỷ. Đội bóng của ông có thể không lãng mạn như thời Arsene Wenger, nhưng họ sở hữu thứ bản lĩnh sắt đá mà những thế hệ trước từng khao khát. Nếu phải trở thành "kẻ ác" để giành lại ngai vàng bóng đá Anh, đó là cái giá mà Arsenal hiện tại quá sẵn lòng để đánh đổi.
Xem thêm
Bình luận

Tin Chuyển Nhượng MU: Quỷ Đỏ Chi Đậm Để Chiêu Mộ Khvicha Kvaratskhelia

Thực hư vụ Messi tái hợp Barcelona: Xavi vạch trần những lời dối trá

Thu nhập của Messi tại Inter Miami có phải ‘siêu khủng’?

Carrick Hay Nagelsmann Sẽ Dẫn Dắt Man Utd?
