Vì sao các đội Ngoại hạng Anh hụt hơi ở Cup châu Âu?
Sở hữu sức mạnh tài chính vượt trội và khuynh đảo thị trường chuyển nhượng, các đội Ngoại hạng Anh vẫn thi đấu dưới kỳ vọng tại đấu trường châu lục.
Loạt trận lượt đi vòng 16 đội Champions League khép lại với những kết quả không như mong muốn cho các đại diện Anh. Vấn đề thể lực lập tức được đem ra làm lý do để bào chữa. Tuy nhiên, đằng sau sự rệu rã ấy ẩn chứa nhiều vấn đề, trong đó có sự yếu kém trong công tác quản lý và những khoản tiền khổng lồ bị ném qua cửa sổ.
Kết quả loạt trận Champions League giữa tuần qua là lời nhắc nhở rõ ràng rằng Ngoại hạng Anh chưa hề thống trị bóng đá châu Âu như nhiều người lầm tưởng. Sáu trận đấu trôi qua mà không có lấy một chiến thắng nào dành cho các đại diện Anh, với tổng tỷ số chênh lệch 16-6 nghiêng về phần còn lại của châu Âu. Dù năm trong sáu đội phải thi đấu trên sân khách, những kết quả này vẫn là cái tát mạnh vào niềm kiêu hãnh của bóng đá xứ sương mù. Việc Man City bị Real Madrid đè bẹp 3-0, Chelsea gục ngã trước Paris Saint-Germain, hay Arsenal chật vật hòa 1-1 trước Bayer Leverkusen đã gợi lại những ký ức đáng quên tại Cup châu Âu cho các CLB Anh vào thời điểm này hàng năm.

Chelsea hứng chịu thất bại nặng nề trước PSG.
Các đại diện Anh trông thực sự rệu rã cả về thể chất lẫn tinh thần. Thể lực thiếu hụt đã dẫn đến hàng loạt sai lầm phòng ngự. Chelsea thủng lưới hai lần ở những phút cuối, tạo điều kiện để Paris Saint-Germain gia tăng lợi thế. Man City sụp đổ nhanh chóng khi để Federico Valverde lập hat-trick chỉ trong 23 phút, trong khi Spurs cũng sớm bị dẫn 4-0 chỉ sau vỏn vẹn 23 phút thi đấu. Ngoại hạng Anh hiện vẫn là giải đấu có nhịp độ khắc nghiệt nhất, nên sự sa sút phong độ khi chấn thương và mệt mỏi tích tụ là hệ quả tất yếu. Vấn đề càng trở nên trầm trọng khi các cầu thủ phải cày ải thêm tại Club World Cup, Nations League cùng thể thức mở rộng của Champions League.
Khác với các đối thủ ở châu Âu, các câu lạc bộ Anh hiếm khi nhận được sự hỗ trợ về lịch thi đấu. Cuối tuần qua, trong khi Chelsea bị đội bóng hạng dưới Wrexham vắt kiệt sức đến tận hiệp phụ tại FA Cup, Paris Saint-Germain lại được nghỉ ngơi trọn vẹn nhờ sự đồng thuận từ ban tổ chức Ligue 1. Tại Đức, Bayern Munich thi đấu sớm vào tối thứ Sáu để có thêm 24 giờ chuẩn bị trước chuyến làm khách trên sân Atalanta. Sự khốc liệt của Ngoại hạng Anh cũng là rào cản lớn. Ở một giải đấu mà ngay cả đội bóng đang chật vật đua trụ hạng như Wolves cũng có thể giành 4 điểm từ hai đại diện Champions League (Arsenal và Liverpool) chỉ trong hai tuần, khái niệm trận đấu dễ dàng hoàn toàn không tồn tại.
Thế nhưng, lịch thi đấu chỉ là một phần nguyên nhân cho sự sa sút này. Paris Saint-Germain và Bayern Munich cũng phải tham dự Club World Cup dưới cái nóng oi bức của mùa hè. Đội bóng Pháp không hề bất khả chiến bại ở đấu trường quốc nội, khi Lens đang bám đuổi họ với khoảng cách vỏn vẹn một điểm. Tương tự, Real Madrid cũng phải vắt sức ở vòng play-off Champions League khi chạm trán Benfica, đối mặt với bão chấn thương khiến họ mất cả Jude Bellingham lẫn Kylian Mbappe, và thiệt quân do hai tấm thẻ đỏ tai hại của Raul Asencio cùng Rodrygo. Dẫu vậy, đội bóng Hoàng gia Tây Ban Nha vẫn dễ dàng nghiền nát Man City.
HLV tạm quyền Alvaro Arbeloa của Real Madrid chỉ thực hiện đúng một sự thay đổi người so với trận đấu trước đó. Đội hình xuất phát của họ có những cái tên như Thiago Pitarch - người lần đầu đá chính tại Champions League, hay Brahim Diaz - người được giao dẫn dắt hàng công, cùng băng ghế dự bị toàn những cầu thủ trẻ vô danh. Ở chiều ngược lại, Man City thực hiện tới bảy sự thay đổi so với trận thắng tại FA Cup. Rõ ràng, thể lực không phải là lời giải thích duy nhất cho thất bại tủi hổ tại Bernabeu. Khi được hỏi liệu thể lực có phải là nguyên nhân tạo ra sự khác biệt trong chiến thắng của Paris Saint-Germain trước Chelsea, HLV Luis Enrique đã cười khẩy và gọi đó là một "lời bào chữa kinh điển" thường được truyền thông sử dụng để bao biện khi không tìm ra được lý do nào khác.
Sự thật tương đối mất lòng đối với các câu lạc bộ Ngoại hạng Anh là họ quá yếu kém trong công tác quản lý nguồn lực tài chính. Mùa hè năm ngoái, Ngoại hạng Anh đã chi tiêu nhiều hơn tổng số tiền của Serie A, Bundesliga, La Liga và Ligue 1 cộng lại. Họ có thừa tài nguyên để xoay tua đội hình và khắc phục các vấn đề về lịch thi đấu, nhưng lại liên tục mắc kẹt trong những quyết định chuyển nhượng thảm họa.
Khi Man City nhận ra họ đã tính toán sai thời điểm chuyển giao thế hệ cách đây 18 tháng, họ lập tức dùng tiền để sửa sai. Nửa xanh thành Manchester chi tới 313 triệu euro trong hai kỳ chuyển nhượng tháng Một liên tiếp để mang về Antoine Semenyo, Marc Guehi, Abdukodir Khusanov và Vitor Reis. Việc vung tiền mua Guehi khi cầu thủ này sắp hết hạn hợp đồng vào mùa hè là minh chứng cho sự lãng phí. Tương tự ở vị trí thủ môn, họ đưa James Trafford về để thay Ederson, nhưng ngay sau đó lại tiếp tục mua Gianluigi Donnarumma từ Paris Saint-Germain, tạo ra sự chật chội không cần thiết.

Man City thảm bại trước Real dù đã chi nhiều tiền để nâng cấp đội hình hè năm ngoái.
Câu chuyện tại Chelsea còn bi đát hơn. Dưới triều đại của liên minh Todd Boehly-Clearlake, đội chủ sân Stamford Bridge đã ném vào thị trường chuyển nhượng hơn một tỷ Bảng. Trong số đó, có những bản hợp đồng mang tính đầu cơ như Geovany Quenda, Denner hay Dastan Satpayev, những người thậm chí còn chưa chính thức gia nhập đội bóng. Chelsea ghi nhận mức lỗ trước thuế lớn nhất lịch sử bóng đá Anh, nhưng trớ trêu thay, họ vẫn liên tục gặp vấn đề ở vị trí thủ môn, trung vệ và tiền đạo cắm.
HLV Antonio Conte đã buông lời cảm thán khi chuẩn bị đối đầu Chelsea: "Ở Anh, bất kỳ đội nào cũng có thể bỏ ra hơn 100 triệu Bảng cho một cầu thủ 22 tuổi. Tại Italy, không ai có khả năng trả 70 triệu euro cho một cầu thủ 16 tuổi cả. Đó là cách họ dùng tiền để tạo ra sự thống trị". Tuy nhiên, sự thống trị bằng tiền bạc ấy không mang lại sự hiệu quả. Dù sở hữu đội hình đắt giá, Chelsea vẫn phải chật vật nhờ đến một tấm thẻ đỏ có phần nặng tay ở phút 90 mới có thể đánh bại Wrexham, một đội bóng có tổng giá trị đội hình chỉ vỏn vẹn 28 triệu euro. Ngoại hạng Anh đang tự phung phí lợi thế của họ bằng những quyết định tuyển trạch tồi tệ, xây dựng những đội hình mất cân đối và thiếu hụt kinh nghiệm trầm trọng.
Giống như những gia đình bất hạnh trong tiểu thuyết của Leo Tolstoy, mỗi đội bóng Anh có một sự bế tắc riêng. Sức mạnh kinh tế của họ bị bào mòn bởi những cấu trúc quản lý hỗn loạn. Sự sụp đổ của Tottenham không bắt nguồn từ lịch thi đấu, mà là kết quả của một bộ máy quản lý tắc trách. Việc xây dựng một bộ khung xoay quanh những cầu thủ mẫn cảm với chấn thương và vô kỷ luật, đi kèm với bất ổn ở vị trí thủ môn, đã đẩy Spurs vào ngõ cụt. Quyết định sa thải Thomas Frank để bổ nhiệm Igor Tudor – người vừa nhận thất bại thứ tư liên tiếp – là minh chứng rõ nét cho sự hoảng loạn của giới thượng tầng câu lạc bộ.

Liverpool cũng thua, nhưng còn nhiều cơ hội để lật ngược tình thế ở lượt về.
Với Liverpool, thất bại 0-1 trước Galatasaray chưa phải là thảm hoạ. Thậm chí, họ có nhiều cơ hội lật ngược tình thế nhất trong các đội Anh. Tuy nhiên, màn trình diễn này vẫn gióng lên hồi chuông báo động cho một chiến lược chuyển nhượng sai lầm. Đội chủ sân Anfield đã chi ra nửa tỷ euro để nâng cấp đội hình, trong đó có 165 triệu euro chi cho Bayer Leverkusen để đổi lấy Florian Wirtz và Jeremie Frimpong. Thế nhưng, họ lại bỏ qua Victor Osimhen, người có mức giá chỉ bằng một nửa con số khổng lồ mà Liverpool đã trả để mang về Alexander Isak. Mất cân đối trong mua sắm khiến Liverpool sa sút thảm hại, kém tới 22 điểm so với cùng kỳ mùa trước tại Ngoại hạng Anh và đứng trước nguy cơ vắng mặt tại Champions League mùa sau.
Arsenal cũng không thoát khỏi vòng xoáy lãng phí. Phải làm khách trước một Bayer Leverkusen đang trong giai đoạn chuyển giao đầy bất ổn (vừa chia tay Xabi Alonso và sa thải Erik ten Hag), "Pháo thủ" tung ra đội hình phụ nhưng vẫn có giá trị khổng lồ. Họ sở hữu thủ môn đắt giá nhất thế giới Kepa Arrizabalaga và bản hợp đồng 100 triệu euro Kai Havertz. Dù vậy, Arsenal vẫn chơi vô hồn và chỉ may mắn giành được kết quả hòa 1-1 nhờ một quả phạt đền gây tranh cãi ở những phút cuối.
Những lời kêu gọi ban tổ chức Ngoại hạng Anh áp dụng kỳ nghỉ đông lại tiếp tục vang lên. Tuy nhiên, thật nực cười khi một giải đấu sở hữu nguồn tài chính gấp đôi các đối thủ cạnh tranh lại luôn đòi hỏi trợ giúp. Khoảng cách giàu nghèo trong bóng đá chưa bao giờ lớn đến thế, thể hiện qua việc Liverpool sẵn sàng chốt đơn thương vụ 60 triệu Bảng cho Jeremy Jacquet để dành cho mùa giải năm sau. Các đội bóng Anh có quyền tích trữ ngôi sao ở mức độ chưa từng có trong lịch sử, nhưng họ hoàn toàn thất bại trong việc nhào nặn những cá nhân đó thành một tập thể chiến thắng thực thụ. Tiền đã bị chi tiêu một cách sai lầm. Những kỳ chuyển nhượng phá kỷ lục lại dẫn đến sự mất cân bằng một cách khó hiểu, khiến những đội hình đắt giá nhất hành tinh trở nên mỏng manh khi bước ra châu lục.
Những người thực sự cảm thấy kiệt quệ lúc này không phải các cầu thủ, mà chính là các ông chủ tỷ phú. Họ chắc chắn đã quá mệt mỏi với những lời ngụy biện từ các giám đốc thể thao và huấn luyện viên về thành tích tỷ lệ nghịch với số tiền khổng lồ được giải ngân. Việc các cầu thủ bị bào mòn thể lực là yếu tố có thật, nhưng Ngoại hạng Anh có sẵn nguồn lực tài chính để hóa giải vấn đề đó. Thất bại của họ ở Champions League là do tiền đã bị đốt một cách mù quáng. Đã đến lúc, thể lực không còn là yếu tố có thể dùng để bao biện cho những màn trình diễn thảm hoạ của bóng đá Anh tại đấu trường châu lục.
Xem thêm
Bình luận

Thực hư việc Harry Maguire phải cắt giảm 90.000 bảng lương tuần để ở lại MU

Bodo/Glimt Hạ Sporting CP 3-0 Tại Champions League

Safee Sali khẳng định Malaysia đã đạt đẳng cấp khiến Việt Nam phải dè chừng

Arsenal nắm lợi thế trước lượt về nhờ tình huống VAR nhạy cảm của Madueke
