Messi và Inter Miami: Chiếc cúp MLS 2025 không được tuột tay
Ở tuổi 38, Messi không cần MLS Cup để làm dày di sản, nhưng anh không được phép thua trong trận chung kết với Vancouver nếu không muốn Inter Miami bị xem là “gánh xiếc” của bóng đá Mỹ.
Khi tiếng còi mãn cuộc vang lên trên sân Lusail ở Qatar một đêm tháng 12/2022, thế giới bóng đá chứng kiến cái kết đẹp cho một huyền thoại bóng đá. Lionel Messi, sau thất bại đau đớn trước Đức năm 2014 và lần tuyên bố giã từ đội tuyển đầy uất ức tại New Jersey năm 2016, cuối cùng cũng nâng cao chiếc cúp vàng World Cup. Khoảnh khắc ấy được nhiều người coi là dấu chấm hết cho mọi tranh luận. Anh đã được xếp ngồi cùng mâm với Diego Maradona và Pelé, đã hoàn thành sứ mệnh trở thành anh hùng dân tộc.

Messi chuẩn bị bước vào trận đấu quan trọng bậc nhất sự nghiệp - chung kết MLS Cup với Vancouver.
Ba năm sau, tháng 12/2025, Messi lại đứng trước một trận chung kết khác. Inter Miami sẽ đối đầu Vancouver Whitecaps để tranh MLS Cup. Quy mô giải đấu nhỏ hơn rất nhiều so với chung kết World Cup, sự chú ý của truyền thông cũng nhỏ hơn, nhưng áp lực đặt lên vai Messi không hề nhẹ đi.
Một chiến thắng trước Vancouver sẽ không bao giờ được nhắc đến cùng những đỉnh cao như bốn chức vô địch Champions League với Barcelona hay tấm HC vàng Olympic 2008 tại Bắc Kinh. Kể cả nếu Messi lập hat-trick vào tối thứ Bảy, danh hiệu này cũng không phải bước đột phá cho di sản của anh. Anh không cần chiếc cúp MLS để khẳng định vị thế của bản thân trong lịch sử bóng đá.
Tuy nhiên, nếu nhìn vào bối cảnh hiện tại, Messi gần như bắt buộc phải thắng. Ở tuổi 38, tại nước Mỹ, anh đang chơi thứ bóng đá nằm đâu đó giữa thể thao đỉnh cao và sản phẩm giải trí. Trong mắt những kẻ nghi ngờ, thứ bóng đá đó giống “một vở diễn” hơn là giải đấu cạnh tranh đúng nghĩa.
“Kẻ đi bộ” tiến hoá dưới bàn tay Mascherano
Để hiểu vì sao trận chung kết này quan trọng, cần nhìn lại cách Messi đưa Inter Miami đến đây. Mùa 2025 chứng kiến một Inter Miami lột xác dưới bàn tay Javier Mascherano. Người đồng đội cũ của Messi ở tuyển Argentina làm điều ít ai nghĩ tới: biến một tập hợp các ngôi sao luống tuổi thành một tập thể có cấu trúc, biết pressing, biết phòng ngự, và Messi vẫn là trung tâm.
Những thống kê của Miami rất ấn tượng, nhưng chưa đủ để kể hết câu chuyện. Ở tuổi 38, Messi trực tiếp góp dấu giày trong 13 bàn thắng ở chiến dịch play-off, với 6 bàn và 7 kiến tạo. Dù vậy, điều Mascherano nhấn mạnh sau các trận đấu lại là phần đóng góp của anh khi không có bóng.
“Nhìn cậu ấy pressing hôm nay, ở tuổi 38, thật sự là điều điên rồ”, Mascherano nói sau chiến thắng trước Nashville. Lời khen này thoạt nghe có vẻ mâu thuẫn với hình ảnh “kẻ đi bộ”, vốn đã trở thành thương hiệu của Messi bởi phong cách di chuyển có phần thong dong trên sân mỗi khi không có bóng.
Thực tế, số liệu tần suất tắc bóng và đánh chặn của Messi trong năm 2025 thấp hơn so với 2024. Nếu chỉ dựa trên thống kê phòng ngự của cá nhân tiền đạo Argentina, người ta có thể cho rằng Mascherano đang nói quá. Nhưng câu trả lời nằm ở chỉ số PPDA (số đường chuyền đối thủ thực hiện trước mỗi hành động phòng ngự của đội). Biểu đồ của Inter Miami mùa này cho thấy họ pressing gắt hơn, ổn định hơn, đặc biệt trong giai đoạn cuối mùa và ở play-off.
Sự thay đổi không nằm ở việc Messi chạy bao nhiêu, mà ở việc anh chạy như thế nào. Messi năm 2025 không còn dồn sức cho những pha đuổi bóng vô vọng ở một phần ba sân đối phương. Thay vào đó, anh lùi sâu, chọn vị trí hợp lý hơn, dùng khả năng cảm nhận không gian đã đưa anh lên tầm vĩ đại để định hướng cho cả hệ thống.

Ở tuổi 38, Messi thậm chí di chuyển nhiều hơn, trở thành tuyến pressing đầu của Miami.
Anh không lao vào mọi pha tranh chấp, mà trở thành điểm khởi phát của tuyến phòng ngự đầu tiên. Khi Messi di chuyển khép góc chuyền, anh buộc đối thủ đưa bóng vào khu vực mà các đồng đội trẻ phía sau đã chờ sẵn, sẵn sàng ập vào đoạt lại quyền kiểm soát. Thay vì người trực tiếp đoạt bóng, anh giống như người điều phối các khối phòng ngự.
Trong trận chung kết miền Đông gặp New York City FC, tình huống phút 74 là một ví dụ tiêu biểu. Miami vừa mất bóng, Messi không đứng ngoài quan sát. Anh di chuyển vào trung lộ, chặn hướng luân chuyển của đối thủ, buộc họ chuyền vào vị trí có Rodrigo De Paul đang rình sẵn. Một nhịp xoay người, một pha áp sát đúng thời điểm, Miami lấy lại bóng. Tình huống nhỏ ấy cho thấy Messi không hề “lười biếng”, anh đang chơi bóng bằng cái đầu của một “gã cáo già” trên sân.
Có một cuộc tranh luận lớn đang diễn ra về phong của của Inter Miami: Liệu họ có phòng ngự tốt hơn khi không có Luis Suárez. Trong ba trận play-off mà tiền đạo người Uruguay không đá chính, chỉ số PPDA của Miami giảm rõ rệt, đồng nghĩa họ chủ động hơn trong pressing và không cho đối thủ thoải mái luân chuyển bón.
Sự vắng mặt của Suárez mở ra cơ hội cho tiền đạo 19 tuổi Mateo Silvetti. Cùng với Tadeo Allende và Telasco Segovia, Silvetti trở thành một phần “vành đai” trẻ trung bao quanh Messi. Họ chạy, tranh chấp, che chắn khoảng trống, làm mọi việc nặng nhọc để Messi có thể “đi bộ” có chủ đích, giữ sức cho những khoảnh khắc quyết định khi có bóng.
Hiện thực có thể tàn nhẫn với Suarez, nhưng đây là điều khó tránh trong môi trường bóng đá chuyên nghiệp. Mọi CĐV đều biết tới tình bạn giữa Messi và Suárez, nhưng để cạnh tranh tại MLS – giải đấu vốn đề cao thể lực và tốc độ di chuyển – Inter Miami cần những đôi chân 19 tuổi hơn là kinh nghiệm của tuổi 38.
Mascherano hiểu điều đó. Việc ông chấp nhận để Suárez ngồi ngoài trong những trận đấu lớn, trong khi vẫn giữ được hoà khí trong phòng thay đồ, là phần quan trọng trong công trình tái thiết Miami mùa này.
Tại sao Messi không được phép thua?
Tuy nhiên, ngay cả khi Messi và Mascherano đang thể hiện sự tiến bộ rõ rệt về chuyên môn, họ vẫn phải đối mặt với những ánh nhìn hoài nghi, đặc biệt từ quê nhà Argentina. Fernando Signorini, HLV thể lực nổi tiếng từng làm việc với Maradona, gần đây bày tỏ quan điểm gay gắt trên sóng radio. Theo ông, những gì Messi làm ở MLS “giống như một phiên bản mô phỏng hơn là giải đấu thực thụ”, vì tính cạnh tranh không còn là yếu tố trung tâm.
Đây không phải quan điểm hiếm. Mauricio Pochettino, HLV đội tuyển Mỹ, từng phân tích sự khác biệt giữa “soccer” kiểu Mỹ và “fútbol” truyền thống. Theo ông, thể thao tại Mỹ được xây dựng để phục vụ giải trí, nơi mà thất bại ít khi mang lại cảm giác bi kịch kiểu xuống hạng, phá sản, sụp đổ như ở Nam Mỹ hay châu Âu. Ở đó có áp lực, nhưng hiếm khi ở mức “sống còn”.
Trong mắt nhiều người, Inter Miami càng giống một đội “biểu diễn” khi đồng thời sở hữu Messi, Rodrigo De Paul, Sergio Busquets, Jordi Alba. Họ bị cáo buộc là tận dụng tối đa mọi kẽ hở trong quy định của MLS để gom các ngôi sao về. Khi bạn tập hợp được một đội hình như vậy, chiến thắng không còn là một thành tựu, mà trở thành nghĩa vụ hiển nhiên.
Ở chiều ngược lại, những người bảo vệ Messi cho rằng sự xuất hiện của anh giúp MLS nâng tầm, tăng sức hút, kéo khán giả đến sân và chú ý nhiều hơn đến giải đấu. Với họ, việc một giải đấu mang màu sắc giải trí không đồng nghĩa với chuyện nó không có giá trị thể thao. Chính vì vậy, những áp lực đặt lên Messi ở đây cũng là thật.
Ở trận chung kết tới, nếu Messi thắng, sẽ có người sẽ phản ứng theo kiểu: “Đương nhiên rồi, với đội hình đó, ở giải đấu đó, anh ta vô địch là dĩ nhiên”. Một chiếc cúp MLS không thể làm hào quang của chủ nhân tám Quả bóng vàng trở nên chói sáng hơn.

MLS đã chờ đợi khoảnh khắc nâng Cup MLS trong 3 năm từ khi chuyển tới Mỹ.
Nhưng nếu Messi thua thì sao?
Thất bại không ảnh hưởng tới di sản của anh, nhưng sẽ gây ra vết xước khó chịu cho hình ảnh của một trong những cầu thủ vĩ đại nhất. Messi và Cristiano Ronaldo đã quen sống trong tiêu chuẩn gần như phi lý: họ phải luôn vĩ đại mỗi khi bước ra sân. Thất bại 0-3 trước Seattle Sounders ở chung kết Leagues Cup hồi tháng 8 vẫn bị nhắc lại, bất chấp đó chỉ là một chiếc cúp ở tầm khu vực.
Mùa trước, Miami lập kỷ lục điểm số nhưng bị loại ngay ở vòng đầu play-off trước Atlanta. Năm nay, họ vào chung kết với hình ảnh một đội bóng gần như không thể ngăn cản. Nếu Messi – với sự hỗ trợ của Busquets, Alba, De Paul và hệ thống pressing do Mascherano xây dựng – không thể đánh bại Vancouver, đó sẽ bị coi là thất bại toàn diện của cả dự án Miami.
Messi đang ở đoạn cuối của sự nghiệp. Anh có thể treo giày bất cứ lúc nào và lịch sử vẫn sẽ gọi tên anh là một trong những cầu thủ vĩ đại nhất. Nhưng phần lớn giới mộ điệu vẫn kỳ vọng anh sẽ mang băng đội trưởng Argentina đến World Cup 2026.
Ở góc độ này, chiếc Cup MLS sẽ là bài kiểm tra thực tế cho tham vọng chinh phục World Cup lần thứ hai của thủ quân Argentina. Nếu Messi hụt hơi, đuối sức hay lạc lõng trước Vancouver bị đánh giá thấp hơn, người ta sẽ bắt đầu đặt câu hỏi: ba năm chơi bóng trong môi trường thiên về giải trí ở Mỹ có khiến sự sắc bén của anh bị bào mòn?
Fernando Signorini khuyên Messi nên “giữ chân” cho World Cup. Nhưng cựu tiền đạo Barca chưa từng chơi bóng hời hợt. Cách anh điều chỉnh nhịp pressing, cách anh nổi nóng khi mất bóng trước Cincinnati hay NYCFC cho thấy ngọn lửa đam mê vẫn còn đó.
Cuối tuần này, Messi sẽ không chỉ đá vì một chiếc cúp. Anh sẽ ra sân để chứng minh Inter Miami là một tập thể có năng lực thực sự. Và bản thân anh – ở tuổi 38 – vẫn là một chiến binh trên sân cỏ, chứ không phải món đồ trưng bày trong lồng kính của nền công nghiệp giải trí Mỹ.
Với Messi, danh hiệu này có thể ít quan trọng so với bộ sưu tập đồ sộ của anh, nhưng lại tạo ra áp lực nặng nề nhất nếu xét vị thế và tình cảnh của anh hiện tại.
Xem thêm:
Bình luận

Simeone Cân Nhắc Chia Tay Atletico Sau 15 Năm

Man City Lên Danh Sách 3 Ứng Viên Thay Guardiola

Sunderland Hủy Diệt Burnley 3-0, Vươn Lên Top 8

Ronaldo Gửi Tối Hậu Thư Cho Giới Chủ Saudi Arabia
