Sự kiêu ngạo đang đẩy Tottenham xuống đáy vực
Quyết định bổ nhiệm Igor Tudor để “chữa cháy” đang trở thành một thảm họa tồi tệ, nhưng nguyên nhân sâu xa đẩy Tottenham đến bờ vực xuống hạng lần đầu tiên kể từ năm 1977 lại là sự kiêu ngạo và thói quan liêu của giới chóp bu trong kỳ chuyển nhượng mùa đông vừa qua.
Ở kỳ chuyển nhượng tháng Một năm nay, giới thượng tầng Tottenham đứng trước những lựa chọn mang tính sống còn đối với vận mệnh câu lạc bộ. Họ nên chi tiêu mạnh tay để vá những lỗ hổng chết người ở vị trí tiền vệ phòng ngự và chạy cánh nhằm cứu vãn một mùa giải đang trượt dài? Hay cứ bình chân như vại, tin tưởng vào một kế hoạch dài hạn và mặc định rằng viễn cảnh xuống hạng là một cơn ác mộng quá hoang đường, không thể nào xảy ra với một thành viên của nhóm "Big Six"?
Đội ngũ lãnh đạo, đứng đầu là Giám đốc điều hành Vinai Venkatesham và Giám đốc thể thao Johan Lange, cùng sự hậu thuẫn từ gia đình tỷ phú Lewis, đã ngây thơ đặt cược vào vế thứ hai. Họ mù quáng tin rằng một đội bóng với tiềm lực tài chính khổng lồ, sở hữu sân vận động tỷ đô và dàn sao đắt giá như Tottenham không thể nào rớt hạng. Và hậu quả của sự kiêu ngạo, xa rời thực tế đó đang được thể hiện trên bảng xếp hạng Ngoại hạng Anh. Thất bại 1-3 ngay trên sân nhà trước Crystal Palace vào tối thứ Năm vừa qua không chỉ là một trong những trận thua bạc nhược nhất lịch sử câu lạc bộ, mà còn là hồi chuông báo tử cho một đế chế đang tự đào mồ chôn mình.

Kỳ chuyển nhượng thảm hoạ vào mùa đông đang đẩy Tottenham vào thế không có nhân sự để đua trụ hạng.
Cú lừa Conor Gallagher và sai lầm khi bán Brennan Johnson
Để xoa dịu dư luận, hồi tháng Một, Spurs đã duyệt chi 35 triệu Bảng để mang về Conor Gallagher từ Chelsea. Ngay sau thương vụ đó, Giám đốc điều hành Venkatesham đã tận dụng luồng truyền thông trước trận tiếp đón West Ham trên sân nhà để gửi thông điệp tới người hâm mộ. Ông tự tin tuyên bố rằng ban lãnh đạo "tin tưởng tuyệt đối vào đội hình hiện tại, nhưng nhận thấy cần bổ sung thêm chất lượng, kinh nghiệm và khả năng lãnh đạo để cạnh tranh ổn định ở cấp độ cao nhất". Vị sếp lớn này cũng không quên nhấn mạnh câu lạc bộ chỉ ưu tiên "những bản hợp đồng thực sự đưa chúng ta tiến lên phía trước".
Lời lẽ đanh thép là vậy, nhưng thực tế sân cỏ lại tát một gáo nước lạnh vào những lời hứa hẹn sáo rỗng. Việc mua Gallagher ngay từ đầu đã dấy lên những sự hoài nghi và khó hiểu từ chính các cổ động viên nhà. Spurs vốn đã dư thừa những mẫu tiền vệ mang phong cách cần mẫn, chuyên bám đuổi và pressing tầm cao tương tự như cựu sao Chelsea. Sự có mặt của tuyển thủ người Anh ban đầu mang lại một chút lạc quan nhờ tinh thần chiến đấu máu lửa, nhưng nó hoàn toàn không giải quyết được cơn khát ở vị trí mỏ neo phòng ngự (số 6 thuần túy) và những mũi khoan phá đột biến bên hành lang cánh. Gallagher chơi nỗ lực, nhưng anh không phải là một trạm luân chuyển bóng hay một ngòi nổ sáng tạo. Trong khi đó, các vị trí cần nhất lại bị ban lãnh đạo ngó lơ một cách khó hiểu.
Sự bảo thủ của Johan Lange và Vinai Venkatesham nhanh chóng phải trả giá đắt khi bão chấn thương càn qua trung tâm huấn luyện Hotspur Way. Những mũi nhọn tấn công tốt nhất, những người mang lại tính đột biến cao nhất của họ lần lượt nhập viện. Dejan Kulusevski và Mohammed Kudus phải làm bạn với giường bệnh trong những giai đoạn then chốt. Cú sốc lớn nhất giáng xuống vào tháng Hai khi ngôi sao trẻ đang lên Wilson Odobert dính chấn thương đứt dây chằng chéo trước (ACL), chính thức nói lời chia tay với phần còn lại của mùa giải. Đội hình của Spurs vỡ vụn, để lại cho cựu HLV Thomas Frank một tập thể chắp vá, rệu rã và thiếu hụt ý tưởng tấn công trầm trọng.
Thế nhưng, đỉnh điểm của sự cẩu thả và sai lầm hệ thống lại nằm ở một quyết định bán người. Trong bối cảnh đội hình đang thủng lỗ chỗ, giới chóp bu lại quyết định bán tiền đạo cánh Brennan Johnson ngay trong tháng Một mà không hề mang về bất kỳ một phương án thay thế nào. Sự ra đi của Johnson bị giới chuyên môn và người hâm mộ xem là một hành động thiếu trách nhiệm tột cùng, một sự phản bội lại những nỗ lực trụ hạng của đội bóng.
Hậu quả của việc thiếu hụt cầu thủ chạy cánh thuần túy là một chuỗi hiệu ứng domino tàn phá cả hệ thống chiến thuật. Các huấn luyện viên, từ Thomas Frank cho đến người kế nhiệm Igor Tudor hiện tại, đều buộc phải đẩy Conor Gallagher và tiền đạo cắm Randal Kolo Muani dạt sang hành lang cánh phải. Đây là vị trí hoàn toàn trái sở trường, đòi hỏi tốc độ, khả năng leo biên và tạt bóng – những thứ mà cả Gallagher lẫn Kolo Muani đều không có. Kết quả là cả hai ngôi sao đắt giá này thi đấu cực kỳ mờ nhạt, lạc lõng, thường xuyên dẫm chân lên nhau và vô tình bóp nghẹt mọi ý tưởng tấn công của đội. Kể từ khi bán Johnson, Spurs chưa biết mùi chiến thắng trong bất kỳ một trận nào ở giải Ngoại hạng.
Bên cạnh việc bản hợp đồng bom tấn Gallagher không giải quyết trọng tâm vấn đề, tân binh còn lại của họ trong tháng Một chỉ là cậu bé 19 tuổi Souza đến từ Santos. Dù sở hữu tiềm năng lớn và được quy hoạch cho tương lai, việc ném một cầu thủ tuổi teen chưa từng có kinh nghiệm ở châu Âu vào nhịp độ thể lực khủng khiếp của bóng đá Anh, ngay giữa cuộc chiến trụ hạng khốc liệt, là một sự tàn nhẫn đối với chính sự nghiệp của cầu thủ này. Chiếc thẻ vàng chỉ sau 6 phút ngay trong lần đá chính đầu tiên trước Crystal Palace là minh chứng cho thấy Souza chưa sẵn sàng cho sân chơi khắc nghiệt nhất hành tinh.

Gallagher được kỳ vọng sẽ bổ sung sức mạnh cho tuyến giữa Tottenham, nhưng anh không thể bù đắp những thiếu sót.
Những lời bào chữa sáo rỗng của Johan Lange bị bóc trần
Khi sức ép từ dư luận bủa vây, những thành tích bết bát trên sân cỏ bắt đầu đẩy Tottenham xuống sát nhóm cầm đèn đỏ, Giám đốc thể thao Johan Lange đã lên tiếng biện minh cho sự thụ động của mình. Trong một cuộc phỏng vấn, ông khẳng định thị trường mùa đông rất khó khăn, giá cả lạm phát và "có rất ít cầu thủ có thể tạo ra khác biệt cho chúng tôi ở hiện tại lẫn tương lai". Vị sếp lớn của Spurs còn tự tin tuyên bố việc mang về những cầu thủ không có tiềm năng dài hạn, chỉ để giải quyết bài toán ngắn hạn là "hoàn toàn không có ý nghĩa".
Tuy nhiên, Lange đã nhầm. Nhìn sang các đối thủ cạnh tranh trực tiếp, những lập luận của ông lập tức biến thành những lời bao biện vụng về và thể hiện tầm nhìn hạn hẹp của bộ phận tuyển trạch. Hãy nhìn sang West Ham, đội đã lột xác ngoạn mục và đang bay cao nhờ một kỳ chuyển nhượng mùa đông xuất sắc. Đội chủ sân London mang về Crysencio Summerville, và tiền đạo này đã đóng góp trực tiếp vào 9 bàn thắng (ghi bàn và kiến tạo) chỉ sau 10 trận. Những tân binh khác như Pablo, Taty Castellanos và Axel Disasi đã thổi làn gió mới vào lối chơi của "Búa tạ". Họ chứng minh rằng những bản hợp đồng mang tính thời điểm, giải quyết đúng cơn khát của đội hình hoàn toàn có thể cứu rỗi cả một mùa giải.
Hay như Bournemouth, đội đã nhanh tay chiêu mộ cầu thủ chạy cánh người Brazil, Rayan, từ Vasco da Gama. Ngay lập tức, tài năng trẻ này đền đáp bằng 2 bàn thắng chỉ sau 6 trận ra mắt tại Ngoại hạng Anh, mang về những điểm số quý giá. Ngay cả Harry Wilson, cầu thủ vừa xé lưới chính Spurs tuần trước trong màu áo Fulham và đang đếm ngày rời đi theo dạng chuyển nhượng tự do vì sắp hết hạn hợp đồng, cũng là một phương án chữa cháy mà Tottenham ở thời điểm hiện tại sẵn sàng đánh đổi mọi thứ để có được.
Việc chiêu mộ một cầu thủ đang lên như Antoine Semenyo có thể là giấc mơ xa vời khi anh được các đội đua vô địch săn đón. Nhưng việc bỏ qua hàng loạt những phương án giá rẻ, thiết thực và đã khẳng định được năng lực như Summerville hay Wilson cho thấy bộ phận tuyển trạch của Tottenham đã hoàn toàn thiếu đi sự quyết đoán và nhạy bén cần thiết của một câu lạc bộ lớn.
Cái giá hàng trăm triệu Bảng cho sự kiêu ngạo
Việc sa thải Thomas Frank và mang về Igor Tudor rốt cuộc chỉ là một nỗ lực tuyệt vọng, một màn kịch vụng về nhằm che đậy những sai lầm hệ thống của ban lãnh đạo. Tudor, một HLV nổi tiếng với sơ đồ 3-4-3, bị ném vào một tập thể không hề có những con người phù hợp để vận hành triết lý đó. Điển hình như việc thiếu vắng những hậu vệ cánh chất lượng. Sự đứt gãy giữa chiến lược tuyển dụng và thực chiến trên sân cỏ đang biến Tottenham thành một rạp xiếc. Các cầu thủ thi đấu trong sự hoang mang, vô định và không có phương hướng.

Tottenham có nguy cơ trở thành một trong những cú sốc lớn nhất lịch sử Ngoại hạng Anh.
Với việc chỉ còn cách nhóm cầm đèn đỏ đúng một điểm và phong độ đang rơi tự do, sự kiêu ngạo trong tháng Một có thể dẫn đến bi kịch xuống hạng chấn động nhất lịch sử Ngoại hạng Anh. Mức độ gây sốc có lẽ phải ngang với khi Leicester City vô địch năm 2016. Nếu Spurs may mắn thoát hiểm trong gang tấc ở những vòng đấu cuối, có lẽ Johan Lange, Vinai Venkatesham và gia đình tỷ phú Lewis sẽ phải nhìn lại những quyết định của mình và tự an ủi rằng họ đã "may mắn" giữ lại một khoản ngân sách lớn cho mùa hè.
Nhưng nếu thảm họa thực sự xảy ra, nếu Tottenham phải ngậm ngùi xuống chơi ở giải Hạng nhất vào tháng Tám tới, đó sẽ là đòn giáng mạnh vào tương lai của họ. Sự ngây thơ và những tính toán sai lầm của thượng tầng sẽ cướp đi của câu lạc bộ hàng trăm triệu Bảng tiền bản quyền truyền hình – một con số khổng lồ mà các khoản hỗ trợ xuống hạng không thể nào bù đắp nổi.
Nó sẽ kích hoạt một cuộc tháo chạy hàng loạt của những ngôi sao lớn nhất như Micky van de Ven, Cristian Romero Nó sẽ khiến câu lạc bộ oằn mình dưới gánh nặng trả nợ cho sân vận động tỷ đô, kéo lùi vị thế thương mại của Tottenham lại hàng thập kỷ. Và cuối cùng, nó sẽ biến gã khổng lồ của bóng đá London trở thành tấm gương xấu của sự kiêu ngạo, một bài học đắt giá về việc coi thường sự khốc liệt của giải đấu khắc nghiệt nhất hành tinh.
Xem thêm
Bình luận

Tin Chuyển Nhượng MU: Quỷ Đỏ Chi Đậm Để Chiêu Mộ Khvicha Kvaratskhelia

Thực hư vụ Messi tái hợp Barcelona: Xavi vạch trần những lời dối trá

Thu nhập của Messi tại Inter Miami có phải ‘siêu khủng’?

Carrick Hay Nagelsmann Sẽ Dẫn Dắt Man Utd?
